• CU VINH VỀ TIÊN LÃNG

    Từ Hải Phòng, sau những cuộc tiếp xúc các cá nhân ở Hải Phòng, xe của Trưởng thôn Khoai Lang Cu Vinh trực chỉ Tiên Lãng. Dừng xe ngay trung tâm thị trấn huyện, bắn điếu thuốc lào Tiên Lãng, mới sực nhớ 32 năm rồi mới “bắn” lại món thuốc lào nổi tiếng ở đây

  • TIÊN LÃNG ĐÃ PHÁT NỔ MỘT QUẢ BOM SỰ THẬT

    Sau nhiều ngày, với nhiều lý lẽ rất loăng quăng, tiền hậu bất nhất, dối trá, cố đấm ăn xôi của các cấp lãnh đạo Hải Phòng, Tiên Lãng về vụ cưỡng chế đất của gia đình anh Đoàn Văn Vươn

  • CHỐT HẠ MỘT SỐ GỢI Ý QUAN TRỌNG CỦA VỤ TIÊN LÃNG

    Báo chí và các đoàn kiểm tra đừng bỏ qua chi tiết này: Ngay sau khi cưỡng chế xong, kéo dài gần 1 tuần, xã Vinh Quang đã phong tỏa toàn bộ khu vực đầm hồ anh Vươn, không ai có thể lọt vào ngoài lực lượng của xã.

Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhật ký TT Khoai Lang. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhật ký TT Khoai Lang. Hiển thị tất cả bài đăng

SÁNG NAY CHUYỂN TIỀN CHO GIA ĐÌNH ĐOÀN VĂN VƯƠN

Thứ Hai, 21 tháng 5, 2012 0 nhận xét

Dù rất muốn nhưng công việc vẫn chưa thể dứt ra được, vì thế, theo hẹn với gia đình, sáng nay mình ra ngân hàng chuyển tền vào tài khoản chị Thương ( vợ Đoàn Văn Vươn).

Tiền đóng góp của bà con là 125.985.000, 1.900 đôla Mỹ và 1000 đôla Canada.

Mình chuyển khoản  số tiền Việt nam đồng là 100.000.000 ( Một trăm triệu đồng).

Chút nữa, giấy biên nhận của các chị sẽ có người gửi email lên, mình đưa tiếp vào đây cho bà con kiểm chứng:

Chị Thương, chị Hiền đang viết biên nhận tại chi nhánh ngân hàng NN Vàm Láng, Tiên Lãng:



Số tiền còn lại  mình sẽ đưa trực tiếp.

Mình muốn về gặp chị Thương, chị Hiền để tìm hiểu xem, hình như đang có vấn đề gì đó, đang có cái gì đó không bình thường với các chị.

Cám ơn những chia sẻ của bà con qua CM, qua email đã hiểu mình, động viên mình.

Đời làm báo, đã nhận và trao nhiều tỉ đồng một cách ngọt ngào cho bà con cô bác cả nước, thế mà bây giờ thì…

Mình đã hết buồn, cũng không chấp gì, nhưng bài học  trong khi thực thi hành động tốt rất đáng quý.

Cám ơn bà con lần nữa.

Bà con có thể gọi chị Thương theo số: 0942670788 và chị Hiền: 01693414613 ( Hai ngày nay chị Hiền tắt máy (???), dùng chung số chị Thương)

Các bác có thể kiểm tra lại danh sách ủng hộ tiền Ở đây

Ngủ chút đã, chiều lại làm việc thôi:




NÓI LẠI CHO RÕ

0 nhận xét


Mình có đọc trên mạng về việc mình chưa đưa tiền ủng hộ của bạn đọc gửi gia đình anh Vươn.

Đọc thấy buồn.

Mình có lỗi đưa chậm mấy tuần nhưng chỉ vì cầu toàn, muốn về trực tiếp gặp các chị, vì cũng đã lâu chưa về. Những chuyến đi về Tiên Lãng, mạng sống mình cũng chẳng lo thì cớ gì chỉ vì khoản tiền ấy mà phải có hành vi này khác.

Công việc bận bịu, nên kéo dài ra mất mấy tuần. Thứ 6 vừa rồi định về lại có việc đột xuất nên mới hẹn các chị sang tuần.

Thứ 2 này mình giao tiền, giao hết, dù trước đó gia đình có nhã ý cho mình để lại một phần để trang trải nhưng mình đã từ chối.

Nay đọc thông tin, buồn không biết nói gì được.

Thứ 2 tuần tới mình đưa về, mình sẽ công bố biên nhận của gia đình.

Mình bỏ công sức, cả tiền bạc cá nhân trong quá trình gần 2 tháng theo vụ Tiên Lãng còn không nghĩ ngợi, việc gì phải lợi dụng chuyện này, không ai điên làm như thế cả.

Nói gì thì mình cũng có lỗi vì về chậm.  Buồn quá.

NHÌN HỌ CƯỜI, MÌNH KHÓC

Thứ Sáu, 18 tháng 5, 2012 0 nhận xét


Mấy hôm nay có việc riêng, bận.

Giờ mới nhâm nhi trà ngồi xả hàng thông tin.

Neo lại trong mắt nhìn, trong tâm trí hình ảnh, hành động đáng kính trọng của Bí thư tỉnh ủy Thanh Hóa với bà con tiểu thương chợ Bỉm Sơn.

Ai cũng biết là ròng rã mấy tháng bà con chợ Bỉm Sơn đấu tranh với thị xã, với tỉnh, với nhà đầu tư về việc bàn giao chợ để thay đổi mô hình quản lý. Và việc thay đổi  đó đã làm bà con thấy thiệt thòi.

Thông tin đấu tranh của bà con quá nhiều rồi.

Việc Bí thư Mai Văn Ninh trực tiếp đối thoại với bà con và dù xác định ý kiến của bà con có cái đúng, cái chưa, nhưng cơ bản là việc bà con đòi hỏi quyền lợi, nguyện vọng là xác đáng. Chấp nhận việc khiếu nại của bà con hợp lý. Chấp nhận bà con thắng.

Kết thúc, phía người dân thắng và chính quyền thua mà cầm tay nhau cười tươi, làm mình ứa nước mắt.

Khi chính quyền kính trọng dân, thì sự lắng nghe sẽ thấu tình đạt lý.

Khi chính quyền thượng tôn pháp luật thì lập tức những trò chơi bẩn của vụ lợi, của phe nhóm, của những cái bắt tay, những chuyến đi đêm theo đó mà rã đám.

Khi chính quyền luôn đặt lợi ích dân cao hơn lợi ích cá nhân lãnh đạo, cao hơn lợi ích của ” phe” mình nếu có, cao hơn những thứ lùng nhùng lằng nhằng dễ nảy sinh trong quá trình thực thi công vụ, thì dứt khoát mọi việc xử lý sẽ rất thuận, sẽ minh bạch, mà ngay cả khi ấy dân có “thua” thì cũng thua trong những tiếng cười.

Khi chính quyền biết rơi nước mắt khi đọc đơn tố cáo của dân, biết phẫn nộ trước những hành xử tiêu cực, biết vượt cao hơn bản thân mình có để tiếp nhận đơn tố cáo với thái độ cầu thị, thái độ chân thành; biết đau đớn khi người dân khổ sở, cay cực; biết chia sẻ, thậm chí biết chịu đựng khi người dân nổi giận, chỉ vì một đích nhắm: cái gì có lợi cho dân thì làm…thì khi đó những người nắm chính quyền mới có quyền nói: chính quyền của dân, do dân và vì dân.

Nếu gặp ông Mai Văn Ninh hỏi rằng, vì  sao ông lại có thể hành xử đẹp như thế với dân của mình, câu trả lời chắc chắn sẽ là: Vì chính quyền là của dân, do dân và vì dân.

Từ hành xử của Bí thư Thanh Hóa, ngay trong đợt học tập Nghị quyết 4 này, các nơi lấy đó mà làm gương, đừng võ mồm, cán bộ lãnh đạo các cấp hãy hành động như ông Mai Văn Ninh, dân tin và tình hình ổn định, bố bảo lũ phản động phản điếc, kẻ thù kẻ thiếc, lợi dụng lợi diếc dám làm gì.

Cám ơn ông Ninh.

Việc làm của ông mong là việc làm thường xuyên, không cần khen ngợi, mà phải thế, nên thế, mãi mãi thế.

THÔI, XEM CÁI NÀY…

Thứ Hai, 14 tháng 5, 2012 0 nhận xét


TUYÊN BỐ CỦA ÔNG HÀO KHÔNG ĐÁNG ĐỒNG XU

Thứ Sáu, 11 tháng 5, 2012 0 nhận xét

Nhà báo Hán Phi Long trong chuyến công tác tại quần đảo Trường Sa

Chỉ cần đọc cho kỹ tường trình của nhà báo Hán Phi Long phóng viên Đài Tiếng nói Việt Nam ( VOV) về vụ việc bị công an, dân phòng và những người mang thường phục đánh dã man và bài bình luận trên Tuổi Trẻ, là có thể biết được vì sao mình lại đặt tiêu đề: Tuyên bố của ông Hào ( Phó Chủ tịch tỉnh Hưng Yên) không đáng đồng xu khi dám nói với Thủ tướng, với nhân dân cả nước, cuộc cưỡng chế đất ở Văn Giang an toàn, thành công, và hùng hồn khẳng định kẻ xấu kích động, thế lực thù địch phối hợp dựng clip giả để nói xấu chính quyền.

Nguyên văn bản tường trình sự việc của nhà báo Hán Phi Long:

“Chúng tôi đến xã Xuân Quan vào khoảng 9h00 sáng, sau khi từ trên đê rẽ phải theo con đường bê tông đi vào trong làng, đi được khoảng mấy trăm mét, tôi thấy rất đông người dân đang đứng ngoài đường với vẻ mặt rất căng thẳng, chúng tôi không thể đi tiếp vào được. Sau đó tôi đã quay xe lại, để xe vào sâu trong một con ngõ nhỏ là cổng của 1 hộ dân, tôi khóa xe và lấy máy ảnh nhỏ du lịch mang theo.

Khi ra đường tôi mới biết đây là đoạn đường cuối của thôn để ra cánh đồng. Đứng quan sát tôi thấy cách đó khoảng 25-30m, đối diện với những người dân là lực lượng cưỡng chế thi hành bao gồm công an mặc cảnh phục, cảnh sát hình sự có khiên đỡ và cả lực lượng mặc thường phục, (có người đeo băng đỏ, người không đeo), có người mang camera, máy ảnh quay phim.

Khi đó tôi thấy tình hình rất căng thẳng, một bên là vài trăm người dân (đứng ngoài đường trước cửa nhà văn hóa thôn 1). Một bên là hàng rào cảnh sát ngăn cản không cho mọi người ra đồng.

Cảnh nhà báo Hán Phi Long bị đánh hội đồng

Do sợ khi đứng lẫn trong đám đông này kiểu gì cũng bị “tai bay vạ gió” vì rất hỗn loạn, tôi và anh Năm đã đi vào Nhà văn hóa thôn (đang ở giai đoạn hoàn thiện), cách đường có người dân tụ tập khoảng 30m, liền kề Nghĩa trang liệt sĩ là  nơi giáp ranh giữa khu dân cư với cánh đồng đang bị cưỡng chế. Chúng tôi đứng quan sát.

Sau đó tôi lấy máy ảnh, ra đứng trên tường bao sân của nhà văn hóa đang xây dở để chụp 2 kiểu ảnh làm tư liệu. Lực lượng cưỡng chế từ phía cánh đồng và nghĩa trang liệt sĩ bắt đầu tiến lên.

Một nhóm cảnh sát và cảnh sát cơ động lúc này từ trong nghĩa trang liệt sỹ trèo qua tường rào, tiến về phía nhà văn hóa. Lúc này tôi vẫn đội mũ bảo hiểm màu trắng, tay cầm máy ảnh du lịch đứng tại hành lang nhà văn hóa không chụp ảnh nữa. Đi đầu nhóm cưỡng chế tiến về phía tôi đứng là hai công an, một anh thấp nhỏ đeo lon thượng úy đến bên tôi.

Một ai đó chửi và hỏi: “Đ. M thằng kia là thằng nào mà vào đây chụp ảnh?” Tôi trả lời ngay:“Tôi là phóng viên Đài Tiếng nói Việt Nam” 2 lần. Nhưng họ không nghe, rồi xốc nách tôi kéo về sát chân tường nghĩa trang liệt sĩ. Lúc này tôi nói lớn hơn, liên tiếp: “Tôi là nhà báo ở Đài Tiếng nói Việt Nam. Có gì các anh để tôi giải thích chứ sao lại lôi tôi thế này”? Liền đó, mấy công an viên và những người mặc thường phục khác lao vào, chửi: “Đ.M mày giải thích con mẹ mày à? Đấm chết con mẹ mày đi”.

Ngay sau đó nhà báo Nguyễn Ngọc Năm cũng bị đánh

 Một người lao vào giật máy ảnh trên tay tôi, nhiều công an và người không mặc sắc phục lao vào dùng dùi cui, tay không đấm, đạp, vụt vào mặt, người tôi, lên gối vào ngực tôi, liên tiếp đấm đá, vụt tôi rất mạnh. Lúc này tôi đau quá, máu trên mặt chảy ướt hết áo và quần của tôi, tôi choáng váng gục ngã vào chân tường rào của nghĩa trang liệt sỹ.

Mấy bà cụ đứng cạnh đó để xem vụ cưỡng chế thấy vậy mới hô hoán lên rằng, “sao đánh người vô cớ thế, đánh chết người ta rồi”…Thấy vậy, anh Năm lúc đó mới chạy ra và hô hoán nhiều lần: “Chúng tôi là nhà báo, sao các anh lại đánh chúng tôi? Chúng tôi là nhà báo, không được đánh …”.

Sau khi gục xuống đường, mấy công an kia bỏ tôi ra và lao về phía anh Năm đánh anh Năm, khi đó chỉ còn vài công an ở chỗ tôi, tôi đã bám theo mấy cụ già kia trốn vào trong một vườn cây gần đó.

Thấy máu trên mặt tôi vẫn chảy rất nhiều, mấy bà cụ liền bảo là phải vào trạm xá gần đây để băng bó lại, không thể để thế được và đưa tôi đi vòng phía mấy vườn cây vào phía sau trạm xá. Vào đến nơi, tôi được mấy nữ nhân viên y tế ở đây sơ cứu, lau vết rách trên môi cho tôi và bảo “Chảy máu nhiều như thế thì nên nằm xuống nghỉ tí đi cho đỡ choáng váng đã”. Sau khi nằm khoảng 10 phút, tôi lấy điện thoại gọi cho anh Năm, nhưng gọi mãi không được.

Những người tham gia hành hung 2 nhà báo mặc sắc phục công an, mang theo gậy và đội sẵn mũ bảo hiểm

Lo cho anh Năm nên tôi lại đội mũ bảo hiểm vào và đi ra phía cổng trạm xá. Lúc này lực lượng cưỡng chế là công an, cảnh sát cơ động vẫn đứng rất đông ở đó, tôi thấy có một người đeo quân hàm thượng tá cảnh sát cơ động, tôi trình thẻ phóng viên Đài TNVN ra và nói: “Chúng tôi là phóng viên Đài TNVN xuống đây có 2 người, nhưng vừa rồi trong lúc chúng tôi bị công an đánh, có đồng chí Ngọc Năm là Trưởng phòng của tôi cũng bị đánh và hiện tôi không thể liên hệ được, các anh ở đây có thể liên hệ ra phía ngoài được hỏi cho tôi tình hình và đề nghị đừng đánh phóng viên nữa”. Ông thượng tá kia nói đang “như thế này thì không biết đâu, không giải quyết gì cả”, rồi quay đi.

Lúc này tôi rất hoang mang và lo cho anh Năm, vì tôi đã thoát ra ngoài được còn anh Năm thì không thể liên lạc được, tôi quay vào trong trạm xá, ngồi đó một lúc. Tôi tiếp tục gọi điện thoại cho anh Năm, sau đó cũng thấy nhấc máy, anh Năm hỏi: “chú thế nào rồi, có bị bắt không? Tôi nói em trốn thoát rồi, không bị bắt. Anh Năm nói anh bị bắt, còng tay, đang trên xe thùng về công an huyện rồi. Em về ngay công an huyện để trình báo cho họ biết”

Sau khi bị đánh, anh Long ngã gục và được người dân địa phương cứu thoát, còn anh Năm bị còng tay và đưa về trụ sở Viện kiểm sát huyện Văn Giasng, Hưng Yên

Lúc này máu trên mặt tôi vẫn tiếp tục chảy ra, nhưng tôi cũng cố lại đi vòng qua sau một số vườn cây của những hộ dân ở đây, để ra ngoài đường (tôi thật sự lại bị bắt và đánh tiếp). Sau đó đi xuống công an huyện Văn Giang. Tại đây sau khi trình thẻ ở cổng công an cho người bảo vệ, tôi được chỉ vào trong  một phòng của đội cấp chứng minh nhân dân, tại đây tôi được một công an đeo quân hàm cấp úy tiếp.

Tôi trình thẻ phóng viên, trình bày sự việc cho anh này, sau đó anh này bảo tôi ngồi đợi và vào báo cáo lãnh đạo. Anh này cầm thẻ phóng viên của tôi đi khoảng nửa tiếng, sau đó quay lại đưa cho tôi. Bảo đợi “sếp” làm việc.

Tôi ngồi ở đó hơn 1 tiếng đòng hồ, không thấy ai nói gì, ra làm việc hay hướng dẫn tôi đi đâu. Lúc này tôi tiếp tục gọi điện thoại cho anh Năm và nói rằng: “Em đang ở công an huyện Văn Giang đây, anh ở đâu” anh Năm nói “anh đang bên Viện kiểm sát, em sang đây đi”. Tôi lại đi sang Viện kiểm sát, ngồi đợi ở đây một lúc. Tôi hỏi mấy nhân viên ở đây, họ nói “Có anh Năm đang ở đây và đang làm việc với cơ quan công an, anh cứ ngồi ngoài chờ đi”.

Tôi chờ khoảng gần 1 tiếng, thấy lâu quá tôi liều đi vào phòng nơi đang lấy lời khai của anh Năm. Lúc này có 1 viên công an đang ghi biên bản lời khai của anh Năm, thấy mặt mũi tôi máu me bê bết, sưng tấy nhiều chỗ, anh Năm nói “Đây là phóng viên Phi Long, bị công an đánh đến thế này đây”, lúc đó khoảng 12 giờ trưa.

Sau khi lấy lời khai của anh Năm xong, đến phần việc của bác sĩ vào kiểm thể (kiểm tra thương tích) thấy tôi như vậy, anh Năm đề nghị kiểm tra cho 2 người. Hai người được nói là bác sĩ đến kiểm tra tra thương tích, ghi biên bản xong. Lúc này trên mặt tôi máu vẫn rỉ ra khóe miệng; mặt mũi sưng phù nề, quần và áo đều dính nhiều vết máu. Sau đó, chúng tôi được “mời” đi bộ sang trụ sở Công an huyện Văn Giang.

Khoảng hơn 13 giờ, chúng tôi được mời ăn cơm hộp với công an. Tôi nói, bị đau, không thể há miệng được nên không thể ăn được cơm được, các anh cho tôi hộp sữa để tôi uống”.

Sau đó, anh Năm và anh Long được tách ra đưa đến 2 phòng khác nhau để lấy lời khai.

Khoảng hơn 13 giờ, chúng tôi được mời ăn cơm hộp với công an. Tôi nói, bị đau, không thể há miệng được nên không thể ăn được cơm được, các anh cho tôi hộp sữa để tôi uống.

Đầu giờ chiều, tôi được một Đại úy (không đeo biển hiệu) giới thiệu tên Trưởng, Phòng Hình sụ công an Hưng Yên lấy lời khai của tôi.

Tôi được anh Trưởng hỏi “Ai cử các anh về đây làm việc, có giấy quyết định gì không?”. Trả lời, “Tôi được Trưởng phòng là lãnh đạo trực tiếp của tôi phân công về đây”. Hỏi ai cử trưởng phòng anh đi. Tôi nói bên chúng tôi làm việc rất nguyên tắc, cấp trên của Trưởng phòng cử đi”.

Anh Trưởng hỏi “Anh có thấy chúng tôi cắm biển cấm quay phim, chụp ảnh không?” Tôi trả lời “Không thấy! Và nếu có thì việc làm đó là không đúng luật, vì không ai cấm quay phim, chụp ảnh ở khu dân cư cả? Mặt khác, khi tôi đến thôn 1, phía sau những người tụ tập, thì mọi sinh hoạt vẫn diễn ra bình thường”.

Hỏi “Tỉnh Hưng Yên đã cấm báo chí, anh có biết không?”. Trả lời “Tôi không biết gì về quy định này, đến thời điểm hiện tại tôi chưa nhận được bất cứ văn bản nào, ai ký gửi đến cho các cơ quan báo chí. Nên tôi đến đây là hoàn toàn phù hợp và đúng theo Luật quy định”.

Hỏi “Hôm qua anh có đi dự buổi họp báo của tỉnh Hưng Yên không”. Tôi trả lời “Tôi không đi dự, có người khác nên tôi không biết”.

Hỏi “Sao đã cấm quay phim, chụp ảnh, anh còn chụp ảnh?”. Tôi trả lời “Khi đó tôi thấy phía người dân có những hành vi rất quá khích, ném gạch đá, chai xăng về phía lực lượng cưỡng chế, nhưng tôi thấy họ rất nhẫn nhịn chịu đựng mà không có phản ứng gì. Tôi chụp ảnh để làm tư liệu về việc người dân có những hành vi vi phạm nghiêm trọng để làm tư liệu khi cần thiết. Như vậy mục đích chụp ảnh của tôi là rất rõ ràng ”.

Hết phần lấy lời khai, theo đề nghị Công an đưa tôi đi chiếu chụp tại Trung tâm y tế Văn Giang. Yêu cầu này được chấp thuận vào cuối giờ chiều hôm đó. Chúng tôi được nhận lại tài sản như điện thoại, máy ảnh, các giấy tờ tùy thân. Trước đó, họ đã xóa mấy bức ảnh tôi chụp.

Sau khi tôi đi chiếu chụp về, anh Tiến (Thiếu tá, đội trưởng đội trọng án); Anh Hồng (thượng tá, Trưởng phòng Cảnh sát hình sự) đã xin lỗi chúng tôi về sự việc diễn ra buổi sáng. Ngay lúc đó anh Năm đã viết 1 bản kiến nghị lên lãnh đạo công an tỉnh Hưng Yên yêu cầu làm rõ vụ việc, anh Tiến đã tiếp nhận đơn và hứa chuyển cho lãnh đạo xem xét. Chúng tôi về đến cơ quan khoảng hơn 19 giờ ngày 24-04-2012. Tôi được anh Năm mua cho một chiếc áo sơ-mi để thay chiếc áo có nhiều vết máu, đứt khuy áo trước khi về nhà.

Những ngày sau, tôi phải nghỉ ở nhà điều trị vết thương và bớt căng thẳng. Chúng tôi rất bình tĩnh, cố gắng không để sự việc xấu thêm. Tuy nhiên, ngày hôm sau, trên rất nhiều trang mạng đã truyền nhau đoạn Clip công an đánh chúng tôi. Một số phóng viên báo khác đã biết, hai người bị đánh trong Clip là phóng viên VOV.

Trao đổi với phóng viên báo Giáo dục Việt Nam vào chiều 9/5, anh Long không giấu được sự xúc động: “Chính nhân dân là người cứu chúng tôi”.

______________________________

Khi nhà báo bị đánh

TT – Khi không thể chối cãi mãi được nữa, chính quyền tỉnh Hưng Yên bắt đầu lấy làm tiếc về việc lực lượng cưỡng chế ở Văn Giang đánh người.

Thật trớ trêu, người bị đánh đòn đau lại là hai nhà báo từ trung ương. Mặt mày sưng húp rồi cũng sẽ lành, song nỗi đau tinh thần sẽ mãi ê ẩm với cảnh đánh đập hung tợn này.

Các cơ quan báo chí nước ta rất dè dặt, chưa dám phanh phui những nhức nhối ẩn sau vụ thu hồi đất mang tính kinh điển này.

Một ống kính bí hiểm đã chộp lấy cảnh hành hung, sau khi được tung lên mạng, đoạn video clip lan truyền nhanh chóng, dần dần lộ ra danh tính của các nạn nhân. Không có đoạn video clip đó, không có sự phản ứng của công chúng, nếu người bị hại cũng cam nín lặng, ai dám tin rằng ở đất nước chúng ta hàng chục dân phòng và cảnh sát lại xúm vào đánh hội đồng một người không có khả năng kháng cự giữa thanh thiên bạch nhật.

Người ta bảo ánh nắng làm chết vi trùng. Bưng bít thông tin chỉ làm cho sự gian trá lên ngôi. Ngày nay với chiếc điện thoại di động bé xíu, một người nông dân vốn quen cày cuốc bỗng chốc có thể trở thành nhà báo công dân. Mẩu video clip trở thành chứng cứ buộc chính quyền tỉnh Hưng Yên phải đối mặt với sự thật, đối mặt với trách nhiệm giải trình.

Chính phủ đã nhiều lần tuyên bố xây dựng một chính quyền minh bạch. Báo chí là một trụ cột góp phần tạo nên sự minh bạch ấy. Muốn làm được điều đó, nhà báo phải có quyền được an toàn, được tự do hành nghề. Luật pháp Việt Nam không hề thiếu những cam kết đó.

Đối mặt với những thế lực không ưa sự minh bạch, nguy cơ nhà báo bị cản trở tác nghiệp tự do, bị mua chuộc, bị đe dọa hoặc thậm chí bị đánh là những rủi ro nghề nghiệp thường thấy. Theo một nghiên cứu của Liên hiệp các Hội KH-KT Việt Nam công bố tháng 10-2011, có tới 12 loại hành vi cản trở báo chí tác nghiệp rất phổ biến ở Việt Nam. Trong số các hành vi cản trở đó, đe dọa, giữ người, khủng bố tinh thần nhằm vào cá nhân và người thân trong gia đình nhà báo, trả thù phóng viên do viết bài phanh phui tiêu cực là các hành vi thường xảy ra. Vì lẽ ấy, dấn thân cho một nền báo chí trung thực và có trách nhiệm trước công chúng quả thật là một cam kết không kém phần nguy hiểm.

Hành vi hành hung nhà báo không chỉ làm tổn thương sức khỏe, tinh thần, danh dự và nhân phẩm của cá nhân người bị hại. Đằng sau báo chí là hàng triệu người dân với quyền được biết về những gì đang xảy ra trên đất nước này. Mỗi nhà báo bị đánh là ẩn chứa một mưu đồ bưng bít thông tin. Không được biết, không được bàn thì khó giám sát, quyền lực thật sự của nhân dân sẽ bị cản trở ngay từ quyền được tiếp cận thông tin. Vì lẽ ấy, những hành vi hành hung nhà báo cần bị nghiêm trị bởi pháp luật và lên án bởi toàn xã hội.

Hai nhà báo bị đánh ở Văn Giang, thêm một lời cảnh báo để xây dựng một chính quyền mạnh. Chúng ta cần chung tay xây dựng một xã hội có năng lực phản kháng chống lại những điều ác, bất công vẫn còn nhởn nhơ tồn tại.

PHẠM DUY NGHĨA

SÂN KHẤU HÀI Ế KHÁCH LÀ PHẢI

0 nhận xét


Mấy năm gần đây, bà con mình thích xem tấu hài, nhất là sân khấu Sài Gòn, đâu đâu cũng tấu hài. Tấu hài từ sân khấu lớn đến sân khấu nhỏ, đến nhà hàng, quán Bar..tấu hài tất. Bắc Nam đều tấu hài, đều đắt xô, nghệ sĩ no đủ.

Nhưng bây giờ sân khấu tấu hài Bắc Nam ế khách.

Tìm mãi không ra nguyên nhân.

Giờ thì rõ.

Chuyện ngoài đời, trên báo chí đủ tấu hài rồi thì người ta nhọc công đi xem tấu hài, tốn tiền mua vé làm gì.

Chuyện người ta hành xử sau khi lộ hành vi đánh người dã man của lực lượng cưỡng chế với hai nhà báo VOV ở Văn Giang còn lôi cuốn hơn cả tấu hài.

Léo nhéo như Chánh văn phòng UBND tỉnh Hưng Yên về vụ việc này ngoài việc làm nhân dân nổi khùng,các nhà báo điên tiết, vẫn phải phì cười vì cái lối nói xằng nói bậy, phát ngôn như bà hàng cá. Léo nhéo kiểu đó, hồi trước mạ mình thường bĩu môi nói: léo nhéo như mèo cháy lồn (Người Quảng Bình gọi mẹ là mạ).

Hay như cái ông Hào phó chủ tịch nghe nói có mần thơ vừa mới đấy mạnh mồm đe có thế lực phản động phản điếc, móc nối móc niếc, cắt dán clip giả cờ líp diếc, rồi đùng cái, hóa ra clip thật.

Rồi như giám đốc công an tỉnh thừa nhận có nhìn thấy nhà báo bị đánh đang bị tạm giữ ở công an huyện, thế mà sau đó cả chục ngày lại nói tôi chưa biết gì về việc này, rồi sau khi khó cưỡng lại được sự thật thì tới nhà đài, thông cảm nhé, thông cảm nhé.

Lại ông Chánh văn phòng  sung sướng thông tin, có đánh có đánh, nhưng chỉ là một dân phòng.

Nói chung, đọc, cười, cười mà không phải cười ha hả, cười hơ hơ, mà cười bĩu môi, cười mím lợi, nhưng rõ ràng là hài thật, hài hơn sân khấu diễn, hài ấy gọi là hài đời. Hài đời nhiều tới mức chẳng ai thèm đi xem hài diễn.

Thôi, khép lại vụ này bằng một tiếng cười nhé: hậc.

HE HE…

0 nhận xét


NẾU CƯỠNG CHẾ NÊN CHỌN MÙA MƯA (?!)

0 nhận xét


Là bởi vì ông Chánh văn phòng UBND tỉnh Hưng Yên (ảnh) sáng suốt nhận định nguyên nhân lực lượng cưỡng chế đánh người là “Mình chỉ sợ trời nóng quá nên anh em cũng nóng lên, hung hăng làm chuyện gì đó không hay…”.

Làm công vụ mà trời nắng thì dễ hung hăng rồi đánh dân, đánh cả nhà báo như vụ cưỡng chế ở Văn Giang, Hưng Yên thì đúng là khùng.

               Nhà báo Hán Phi Long bị lực lượng cưỡng chế tại Văn Giang đánh, gương mặt biến dạng (ảnh báo Tuổi trẻ)

Nói thế đã khiến nhân dân nổi khùng, chánh văn phòng UBND tỉnh Hưng Yên còn nói là các nhà báo nên đưa clip gốc để các cơ quan chức năng nghiên cứu giải quyết. Ông này còn thản nhiên nói, không có cơ sở để khẳng định hai người bị đánh trong clip là nhà báo. Lại nói, đã phát hiện người đánh trong clip là dân phòng….Nói thế dễ gãy răng lắm đấy bác Chánh.

Báo Đất Việt lập tức minh họa:

Báo cáo đã dối trá, lại còn vu lên là dựng clip giả, giờ không che dấu được thì ngoa ngoắt xoen xoét gào: clip gốc đâu, ai quay? Ngoa ngoắt làm cái zầy, nhìn vào clip, vạch ra từng tên, từng mặt mà xử lý, khởi tố, đuổi cổ chúng ra khỏi ngành công an cho dân nhờ, giữ thanh danh cho công an là việc nên làm, quanh co, dối trá mãi làm gì.

Nhất cử nhất động của các người, nhân dân quay lại, ghi âm lại hết đấy, liệu mà sống, hành xử, làm việc cho tử tế.

KHÔNG CÓ LỰC LƯỢNG KIỂM LÂM, RỪNG MẤT TỪ LÂU…

Thứ Ba, 8 tháng 5, 2012 0 nhận xét


Cuối cùng thì kiểm lâm Phong Nha cũng bắt được chút ít gỗ sưa do lâm tặc khai thác, đủ nhận lời khen của lãnh đạo, phần còn lại không bắt được vì nguyên nhân khách quan phối kết hợp với nguyên nhân chủ quan

Nguyên văn câu mình viết trong kịch bản thế này: ( Lời tên đại ca lâm tặc nói kháy với trưởng trạm kiểm lâm) Nếu không có lực lượng kiểm lâm các anh, rừng đã mất từ lâu. Từ ngày có lực lượng kiểm lâm, rừng vẫn mất, nhưng mất từ từ…

Có lần mình hỏi lãnh đạo huyện miền núi tỉnh rằng, tình hình lâm tặc khai thác gỗ lim ở huyện ta còn xảy ra nữa không? Trả lời: Không. Mừng quá định khen thì nghe nguyên nhân: Là vì trên địa bàn huyện lâm tặc đã chặt phá hết gỗ lim rồi anh ạ, anh ạ, anh ạ.

Ngẫm lại, thấy mình nói đúng ( ?!). He he.

Thì đó, ở rừng quốc gia Phong Nha Kẻ Bàng, cái vựa gỗ sưa nhé. Loại này không biết Trung Quốc mua làm gì chứ mua bằng cân, bằng lạng, chỉ cần vài chục cân là đã ôm được bọc tiền. Hàng chục năm nay, dân vùng Phong Nha Kẻ Bàng vẫn vào ra rừng lấy gỗ sưa, chặt cây cũng có, đào cả gốc cũng có, đi công khai cũng có, leo trèo lội suối mang vác về cũng có, nói chung là triền miên như thế, hết năm này sang năm khác. Lạ cái, chỉ có mấy con đường độc đạo thôi bà con ạ, đường nào cũng cắm chốt kiểm lâm trông giữ 24/24, thế mà gỗ vẫn ra, gỗ gì cũng ra, ra nhiều lắm, ra không tính xuể. Thế nên phóng viên báo Tuổi Trẻ hôm qua mới có bài: Xôn xao dư luận cho rằng lâm tặc mua đường kiểm lâm. Xôn xao cái dầy, mua là cái chắc, không mua thì làm sao lọt được qua mấy cửa tử ấy, thế dưng chứng cứ thì không có, gỗ cứ đi, rừng cứ mất, kiểm lâm cứ nhận bằng khen thành tích. Mới rồi, sau cái vụ gỗ sưa bị chặt, bị đào trong rừng, dân khuân vác ra bán  cả nửa tháng thì kiểm lâm mới thông báo phát hiện, rồi chủ tịch tỉnh còn lên thăm kiểm lâm phát quà, khen ngợi vì đã bắt được 5 mẫu gỗ, trong khi hàng trăm miếng gỗ khác bay nhẹ nhàng ra khỏi rừng. Sốt cả ruột. Hu hu.

Khi chất vấn vì sao lực lượng kiểm lâm bố trí chốt chặn các cửa tử ấy mà rừng vẫn mất, lại mất toàn gỗ quý hiếm và đắt giá, bao giờ cũng nhận câu trả lời rừng rộng, lực lựợng mỏng, nguyên nhân khách quan phối kết hợp với nguyên nhân chủ quan mà không ai dám nói thẳng: đó là vẫn còn tiêu cực trong lực lượng kiểm lâm bảo vệ rừng.

Cho nên, trên tinh thần chung khẳng định công lao của lực lượng kiểm lâm rất lớn vì nếu không có họ, rừng mất sạch từ thời tám hoánh, nhưng có họ, họ đã làm cho việc rừng mất từ từ cho đến ngày…mất hết.

Thân yêu

__________________________

Nhật ký Trưởng thôn Khoai Lang

PHÓ CHỦ TỊCH HÀO PHẢI XIN LỖI NHÂN DÂN VÀ THỦ TƯỚNG

0 nhận xét


Đọc bản tin trên THANH NIÊN, lại nhớ ý kiến báo cáo sắc lẹm và lạnh của ông Hào PCT Hưng Yên khi nói rằng việc cưỡng chế đất VĂN GIANG rất thành công mà nổi cáu. Đến như nhà báo còn bị các lực lượng cưỡng chế đánh dã man thế này thì người ta nói cướp đất là phải rồi. Thời nay nói dối khó lắm. Ông Hào mà không chút áy náy, xấu hổ với báo cáo dối trá của mình thì e có vấn đề về thần kinh

_____________________________

Hai nhà báo của VOV xác nhận bị hành hung tại Văn Giang

08/05/2012 3:28

Sáng 24.4.2012, UBND H.Văn Giang (tỉnh Hưng Yên) đã huy động lực lượng thực hiện cưỡng chế thu hồi 5,8 ha đất của 166 hộ tại xã Xuân Quan.

 

Sau khi vụ việc kết thúc, trên một số trang mạng điện tử đã xuất hiện đoạn video được cho là ghi lại vụ cưỡng chế, trong đó có hình ảnh một số người dân bị lực lượng cưỡng chế (có công an mặc sắc phục) hành hung. Hai nhà báo Nguyễn Ngọc Năm (SN 1970), Trưởng phòng và Hán Phi Long (SN 1979), phóng viên Phòng Phóng viên thời sự, chính trị, kinh tế (Trung tâm tin, Đài tiếng nói Việt Nam – VOV) đã xác nhận với Thanh Niên, họ chính là hai người bị đánh trong đoạn video nói trên (ảnh).

Ông Nguyễn Ngọc Năm sau đó bị còng, đưa lên xe về trụ sở Viện KSND H.Văn Giang; còn ông Hán Phi Long thì tự đến Công an H.Văn Giang để tường trình sự việc.

Theo ông Năm, đến nay mặc dù hai phóng viên đã có đơn và VOV có công văn gửi đi nhưng tỉnh Hưng Yên vẫn chưa có động thái nào. Chiều qua PV Thanh Niên đã nhiều lần liên lạc với các lãnh đạo tỉnh Hưng Yên như Bí thư Tỉnh ủy Nguyễn Văn Cường, Chủ tịch UBND Nguyễn Văn Thông, Chánh văn phòng UBND Bùi Huy Thanh nhưng không ai nghe máy. Giám đốc Công an Hưng Yên Trần Huy Ngạn từ chối cung cấp thông tin về vụ việc. Ông Nguyễn Xuân Hiếu – Chánh văn phòng công an tỉnh xác nhận đã nhận được công văn của VOV, tuy nhiên ông Hiếu cho biết vụ việc còn đang được xem xét.

Tr.Sơn

Xem thêm những đoạn clip do nhà báo Nhân dân tác nghiệp khi Nhà báo Nhà nước bị vây đánh và bị bắt về:

Đọc thêm bài viết của nhà thơ Văn Công Hùng Ở đây

MỘT BỨC NGỎ…

Thứ Sáu, 4 tháng 5, 2012 0 nhận xét




Hà Nội đêm 2 tháng 5 năm 2012

Kính gửi anh Nguyễn Khắc Hào, Phó chủ tịch thường trực UBND tỉnh Hưng Yên

Nguyên Giám đốc Sở Giáo dục và Đào tạo Hưng Yên

Thạc sỹ Ngữ văn, Nhà thơ, Nhà giáo ưu tú

 Em là Đào Tiến Thi, biên tập viên Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam, người từng biên tập nội dung cho cuốn sách Giúp em nói và viết đúng L/N (xuất bản 2006) mà anh là tác giả, có thể anh còn nhớ.

Thưa anh, trước khi làm cuốn sách trên, em cũng đã biết đến anh, vì có lần đã gặp anh ở trụ sở Hội Nhà văn, số 9 Nguyễn Đình Chiểu, và đã từng đọc một số bài thơ của anh (hiện anh có bài thơ Hạt mưa trong sách giáo khoa Tiếng Việt 3). Dịp biên tập nội dung sách Giúp em nói trên, thì có hẳn những cuộc gặp gỡ trao đổi về bản thảo và đến nay em hãy còn giữ cuốn sách Giúp em có lời đề tặng của anh. Nói thế để thấy em có những ấn tượng nhất định về anh. Còn đối với anh, tuy cũng là một trí thức nhưng lại là một quan chức, có thể tất cả những việc đó chỉ là những thủ tục, những việc xã giao vặt, không có gì phải nhớ. Đó cũng là lẽ thường.

Từ đó không có dịp gặp lại. Với em, hình ảnh về anh tuy không có gì sâu sắc, nhưng khi nhớ đến vẫn có một chút cảm tình. Cảm tình vì anh là một nhà giáo, nhà thơ, và tuy lúc ấy anh là giám đốc sở giáo dục (đang trên đà thăng tiến) nhưng cũng là người cởi mở, dễ mến.

Và thỉnh thoảng nếu có dịp gặp người Hưng Yên, em vẫn hỏi thăm về anh. Biết rằng mấy năm trước anh có gặp vài rắc rối nên được điều về làm bí thư một huyện, tức là con đường hoạn lộ đang đà thăng tiến có khựng lại một chút. Lúc ấy cứ thương thương anh vì em thường nghĩ trí thức mà làm quan là không hợp. Cánh buồm bể hoạn mênh mang mà! Nhưng rồi cũng mừng vì gần đây anh không những hết thời kỳ “biếm trích” (em nghĩ thế) mà lại trở thành PCT thường trực tỉnh. Tuy nhiên từ khi có rắc rối vụ Văn Giang, em lại lo lo, thương thương cho anh, đoán rằng thế nào anh cũng sẽ bị giằng xé giữa một bên là thành viên của hệ thống quyền lực với một bên là lương tri của người trí thức, nghệ sỹ. Điều còn chút yên tâm là trong các tin tức từ Văn Giang, suốt từ khi “nóng” lên (đầu tháng 4-2012) cho đến ngày xảy ra “trận chiến Văn Giang” 24-4-2012, không thấy anh xuất hiện, khiến em đoán rằng chắc anh cũng chỉ ở “vòng ngoài” thôi, thủ phạm đích thực là bí thư và chủ tịch kia.

Thế nhưng chiều tối nay đọc bài tường thuật trên Vietnamnet thì em hết sức sửng sốt, choáng váng đến không tin ở mắt mình. Em phải hỏi lại một số người để xác định có đúng là anh Nguyễn Khắc Hào nhà thơ, nguyên giám đốc sở giáo dục hay không.

Với những cụm từ như “thực hiện theo đúng pháp luật, chế độ”, “chính sách đền bù hỗ trợ cao nhất”, “giải quyết thoả đáng những kiến nghị chính đáng của người dân”, “chủ trương đúng, hiệu quả KTXH cao, đúng các quy định của pháp luật, được đông đảo nhân dân đồng tình ủng hộ”,… anh đã đại diện cho chính quyền tỉnh Hưng Yên khẳng định rằng trong việc thu hồi, cưỡng chế đất ở Văn Giang vừa rồi, chính quyền không sai gì cả, trái lại chỉ có người dân đấu tranh đòi quyền lợi là sai thôi.

Kinh khủng hơn nữa, anh cho sự chống đối của người dân là do có thế lực phản động (cả trong và ngoài nước) đứng đằng sau kích động:

“Những người lợi dụng dân chủ, móc nối với những phần tử tiêu cực, bất mãn, phản động trong nước và nước ngoài, cố tình chống phá chủ trương, chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước, đi ngược lại lợi ích của nhân dân, kìm hãm sự phát triển, thì nhất định phải có biện pháp xử lý kiên quyết.

Trong vụ việc ở Văn Giang, có sự móc nối chặt chẽ với những phần tử chống đối ở nước ngoài. Các thông tin thậm chí còn được tường thuật tại chỗ, từng giờ, để tuyên truyền xuyên tạc, dàn dựng những video clip giả để vu khống, bôi nhọ chính quyền”(Báo cáo của PCT Nguyễn Khắc Hào theo tường thuật của Vietnamnet).

Có lẽ cũng không cần phải tranh luận ở đây. Về cuộc thu hồi, cưỡng chế đất ở Văn Giang, anh có thể xem ý kiến của em trong bài Chỉ vì mấy đồng bạc của nhà tư sản?đăng trên blog Nguyễn Xuân Diện ngày 28-4-2012 và trích đăng cả trên một tờ chính thống là tạp chí Văn hóa Nghệ An ngày 2-5-2012 dưới tiêu đề Tại sao lại nhất thiết phải đổi đất lấy hạ tầng?. Xin anh hãy xem lại Luật đất đai 2003, xem có điều nào cho phép thu hồi đất của dân mà đất đó cho doanh nghiệp dùng vào việc kinh doanh (chứ không phải cho an ninh, quốc phòng hay cho khu công nghiệp, khu công nghệ cao,… của Chính phủ). Anh hãy xem lại các hình ảnh công an, cảnh sát cơ động, dân vệ được trang bị vũ khí, dàn trận quy mô hệt như đánh trận, và quả thực đã có trận chiến với những loạt súng chói gắt, khói lửa mịt mù…

Và đặc biệt là cảnh lực lượng vũ trang của nhà nước tấn công người dân: cả chục công an, dân phòng xô vào khống chế 2 người dân, khiến họ không còn khả năng tự vệ nào để rồi đổ xuống thân thể họ trận mưa đòn đấm, đá, lên gối, vụt dùi cui, thúc gậy,… Chắc anh thừa hiểu, ngay cả khi họ phạm tội, cảnh sát cũng không có quyền đánh như thế, huống chi họ tay không và không có biểu hiện chống đối nào. Cách đánh người ấy chỉ có ở thời trung cổ, còn nếu thời hiện đại thì chỉ thấy xảy ra dưới chế độ diệt chủng Pôn-pốt hồi 1975 – 1978. Những hình ảnh mồ mả bị quật tơi bời sau cuộc cưỡng chế mà TS. Nguyễn Xuân Diện chụp được chiều 30-4 cũng chỉ có thể hiểu là hình ảnh trả thù kiểu trung cổ mà thôi. Nếu anh cho rằng đấy là sự dàn dựng của “các thế lực phản động” thì anh hãy cho điều tra rõ ràng rồi hãy kết luận.

Em cho rằng không phải anh không biết, thậm chí có thể anh cảm nhận điều ấy sâu sắc hơn em nhiều. Vì nó diễn ra ngay trên chính quê hương anh. Những người dân hiền lành lam lũ kia là hình ảnh của ông bà anh, cha mẹ anh, cô bác anh, các anh chị em họ hàng anh, các bạn bè thuở thơ ấu của anh. Và nhất là vì anh còn là một nhà thơ, hạng người dễ xúc cảm nhất, hạng người thấy cái đau của nhân quần chính là cái đau của mình.

Vậy thì vì sao mà anh xông vào cuộc để đại diện cho chính quyền tỉnh Hưng Yên với những tuyên bố ráo hoảnh, hăng hái và tự tin như vậy? Theo đó thì người ta thấy anh mới chính là người quyết đoán nhất trong việc thu hồi, cưỡng chế này, chứ không phải bí thư, chủ tịch, hai người cấp cao hơn anh.

Việc anh đứng ra chịu trận báo cáo trước Thủ tướng khiến em phải nghĩ đến có mộtsức ép hay động cơ gì đó. Sức ép thì có lẽ không: anh có thể từ chối, vì anh chỉ là cấp phó thôi mà. Em nghĩ thiên về khả năng thứ hai: có lẽ thấy anh còn trẻ (so với đội ngũ những người “ngang cơ”) nên người ta hứa cho anh vào những chỗ cao hơn. Và đây là cuộc “sát hạch” đối với anh. Em nghe nói ở Trung Quốc người ta cũng thường làm như thế. Nghĩa là muốn đặt một quan chức vào vị trí cao hơn, người ta giao cho anh ta phải làm một việc ÁC ĐỘC, xem anh ta có dám làm không. Một người ít học bị u mê như thế có thể hiểu được. Nhưng nếu nó lại là anh, ít ra cũng mang danh trí thức – nghệ sỹ thì thật là khủng khiếp. Nhưng dù có như thế thì có lẽ vẫn còn chút hy vọng hơn là do anh nhận thức tự giác, rằng đấy là “lý tưởng” cống hiến, là hoàn toàn “dấn thân” vì nhân dân.

Và nếu quả anh bị u mê vì những lời hứa hẹn này nọ để bài binh bố trận chống lại nhân dân thì, thay lời kết, xin đọc tặng anh mấy câu thơ của Nguyễn Du (mà chắc anh cũng biết) trong Văn tế thập loại chúng sinh:

- Giàu sang càng nặng oán thù

Máu tươi lai láng xương khô rụng rời.

- Kìa những kẻ bài binh bố trận

Đem mình vào cướp ấn nguyên nhung

Gió mưa sấm sét đùng đùng

Dãi thây trăm họ làm công một người.

- Kìa những kẻ mũ cao áo rộng

Ngọn bút son thác sống ở tay

Kinh luân sẵn một túi đầy

Đã đêm Quản Cát lại ngày Y Chu

Thịnh mãn lắm oán thù càng lắm

Trăm loài ma mồ nấm chung quanh

Ngàn vàng khôn đổi được mình

Lầu ca viện hát tan tành còn đâu.

Kính thư

Đào Tiến Thi

(Theo Blog Phạm Viết Đào)

VIẾNG MỘ PHÙNG QUÁN

Thứ Năm, 3 tháng 5, 2012 0 nhận xét


Từ Huế, theo quốc lộ 1A vào chừng 3km đến phường Thủy Dương, đoạn quốc lộ qua đây đặt tên là Nguyễn Tất Thành. Một ngã ba từ đường Nguyễn Tất Thành rẽ vào đường Phùng Quán. Kể cũng vui. Phùng Quán, tên của một nhà thơ tài hoa mà khổ ải với cái án mênh mông ” nhân văn giai phẩm” suốt 30 năm lang thang cải tạo, nay có con đường mang tên mình, đầu đường Phùng Quán giao với đường Nguyễn Tất Thành. Nhà thơ Ngô Minh kể khi nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm nhìn thấy biển chỉ đường thì cứ tủm tỉm cười, hay hè, hay hè:

Mình cùng nhà thơ, nghệ sĩ nhân dân, họa sĩ Lê Huy Quang và nhà thơ Ngô Minh về viếng mộ nhà thơ Phùng Quán. Mộ phần của Phùng Quán và cô giáo Trâm ( vợ ông) được đặt trên quả đồi sau làng Thủy Dương của ông. Ngay dưới chân mộ là một hồ nước tự nhiên đẹp mê hồn. Anh Phùng Quán sướng thật, bạn bè, bà con chọn cho anh chị chỗ nằm đẹp quá. Từ phần lăng mộ, anh nhìn thẳng xuống hồ nước xanh ngắt, ngợp trong màu xanh của thông reo và tím cả góc trời bởi những bụi hoa mua:

Phần lăng mộ cũng được xây cất công phu, anh chị bên nhau, có những câu thơ trong bài thơ nổi tiếng ” Lời mẹ dặn” của Phùng Quán được khắc trên đá. Trong khuôn viên lăng mộ còn có bộ bàn ghế đá để khách thăm viếng, bạn bè ngồi với anh chị, uống rượu, đọc thơ:

Mình gọi oang oang, anh Phùng Quán ơi, chị Trâm ơi, Vinh tới thăm anh chị đây. Anh uống rượu anh nhé. Nhà thơ Lê Huy Quang rưng rưng cảm động. Mình nghe  như có tiếng anh Quán cười. Mình đã từng ngồi uống rượu với anh Phùng Quán ở chòi ngắm sóng Hồ Tây của anh, rồi anh cũng đã từng ra Ba Đồn. Anh Lê Huy Quang nói Phùng Quán có giọng đọc thơ quảng trường làm say mê người nghe mà anh Phùng Quán vẫn đùa là ” rên thơ”. Hồi ấy, sau khi được tự do đúng nghĩa, anh ấy vào Huế, rồi ra Ba Đồn thăm quê Lập, Vinh, và…”rên thơ”. Anh ấy “rên thơ” ở đâu là ở đó mê mẫn…

Con đường lên mộ đi trên sỏi đá, cây dại, hoang dã nhưng ấm áp. Nhà thơ Ngô Minh có công lớn trong việc kêu gọi bạn bè thân hữu đóng góp tiền xây lăng mộ và từ ngày khánh thành lăng mộ Phùng Quán, anh trở thành hướng dẫn viên cho hàng trăm đoàn khách đến viếng thăm. Có những người bước tới lăng mộ, òa khóc vì cảm động. Hàng ngàn tấm lòng bạn bè gần xa góp sức xây lăng mộ một nhà thơ lớn, một nhà thơ mà cuộc đời ngập thơ ca và ngập khổ đau, nhưng cũng ngập tràn hạnh phúc trong sự ngưỡng mộ và sẻ chia của bạn bè. Phùng Quán đã được nhận giải thưởng Nhà nước

Phùng Quán không cô đơn. Lăng mộ vợ chồng anh luôn có bạn bè, thân hữu, độc giả yêu mến trong và ngoài nước thường xuyên ghé thăm. Anh là nhà thơ lớn. Anh là nhà thơ viết ra những câu chữ thẳng đứng. Phùng Quán khổ vì không biết hèn. Phùng Quán lớn vì không có chữ hèn. Phùng Quán thành một thương hiệu chữ.

Tên Phùng Quán đã thành một tên một con đường. Ngôi biệt thự mới xây này gắn ở cổng số nhà của mình: 56- đường Phùng Quán:

Mình không quên được hình ảnh những khóm hoa mua mọc dày quanh mộ Phùng Quán. Nơi này của ông đẹp như một bức tranh

_____________________________

Nhật ký Trưởng thôn Khoai Lang

ĐƯỢC QUÀNG KHĂN ĐỎ

Thứ Hai, 9 tháng 4, 2012 0 nhận xét

Ngày 7/4 này kỷ niệm 105 ngày sinh Cố Tổng Bí thư Lê Duẩn ( bà con Nam Bộ gọi là anh Ba Duẩn). Anh Lê Kiên Thành mời mình tới dự.


Buổi sáng dự kỷ niệm tại Trường đội Lê Duẩn. Hai anh em vừa tới, các cháu quàng khăn đỏ vào cổ, thấy nhớ lại thời thơ ấu. Hơn 40 năm mới lại được quàng khăn đỏ, nhìn vào ảnh thấy rất ngộ. Các cháu biểu diễn văn nghệ rất vui:

Anh Lê Kiên Thành tâm sự về người cha của mình:

Về nhà riêng của bác Ba ở 66 Hoàng Diệu, chụp ảnh với cụ Trại, là bảo vệ riêng của bác Ba từ năm 1957 đến suốt cuộc đời của Bác Ba. Năm nay cụ đã 97 tuổi mà rất khỏe, tỉnh táo, nói chuyện rất vui. Cụ nói với mình, có chương trình gì về anh Ba thì cháu làm nhanh lên nhé, để cụ tham dự:

Năm nào cũng vậy, các cận vệ, bác sĩ, lái xe, phục vụ bác Ba Duẩn đều tập trung lại với nhau vào ngày sinh nhật Bác Ba Duẩn:


TỔNG HỢP TIỀN ỦNG HỘ GIA ĐÌNH ANH VƯƠN

Thứ Sáu, 6 tháng 4, 2012 0 nhận xét

Cu Vinh công khai lại toàn bộ số tiền các bác đã ủng hộ gia đình anh Vươn để tuần sau chuyển cho chị Hiền, chị Thương dù các chị ấy vẫn mong Cu Vinh tạm giữ. Như đã thông tin, sau khi dừng việc quyên góp, Cu Vinh xuống trao tiền nhưng chị Hiền, chị Thương nhờ cu Vinh giữ, khi cần mới lấy. Tuy nhiên, xét lúc này mọi việc đã ổn định, nên việc giữ tiền không còn cần thiết nữa nên trước khi bàn giao tiền hỗ trợ của các bác cho gia đình anh Vươn, Cu Vinh đăng lại danh sách này, đề nghị các bác kiểm tra, có thiếu sót gì đề nghị email hoặc CM để Cu Vinh kiểm tra nhằm bảo đảm minh bạch, rõ ràng. Gọi cho chị Hiền theo số: 01693414613.

Tổng số tiền Việt nam đồng: 

Tiền việt là: 125.985.524
Tiền usd: 1.900
Tiền canada; 1.000. 

Gia đình anh Đoàn Văn Vươn và bản thân Cu Vinh trân trọng cảm tạ tấm lòng hảo tâm của tất cả các bác.

NGÀY

TÊN CHỦ TÀI KHOẢN VÀ SỐ TÀI KHỎAN

 SỐ TIỀN

29/01/2012

TK -  2801120099501001

                1,000,000.00

TK – 2901120787377002

                   500,000.00

TK- 007100590999

TK 0051000186633

                1,000,000.00

      500.000,00

30/01/2012

Pham Thi Mong Linh

                   500,000.00

Bui Quoc Huy

                1,000,000.00

Doan Trinh Hien

                   500,000.00

TK – 001100438726

                   500,000.00

Nguyễn Tây Ninh

                   200,000.00

TK 0051000186633

                   200,000.00

Nguyen Thi Xuan Dung

                1,000,000.00

Do Nhu Thanh

                1,000,000.00

Do Nam Hai

                1,000,000.00

Hoang Gia Long

                   500,000.00

Hoang Thuc Nhi

                   200,000.00

Dang Quang Minh

                   500,000.00

TK – 0021000718074

                   200,000.00

Ngo Hung Phuong

                   400,000.00

Vu Cong Duc

                1,000,000.00

Phi Thi Lan Anh

                1,000,000.00

Loc Nguyen

                4,000,000.00

TK – 3001120899225001

                   200,000.00

TK – 3001120489155001

                   500,000.00

TK – 3001120108849001

                   200,000.00

TK – 3001120601543001

                   200,000.00

Tran Hung Thinh

                   200,000.00

Nguyen Thi Thanh Ha

                   300,000.00

TK – 0611001548452

                   200,000.00

Tai Chương

                   300,000.00

Trang Payne

                4,000,000.00

Nguyen Van Sinh

                2,000,000.00

Nguyen Quoc Bao

                1,000,000.00

Nguyen Trung Son

                   500,000.00

Nguyen Truc Quynh

                1,000,000.00

Nguyen Bao Lam

                1,500,000.00

Nguyen Huu Giang

                   200,000.00

Nguyen Huy Canh

                   500,000.00

Giau ten

                   200,000.00

Giau ten

                   100,000.00

31/01/2012

Nguyen Bich Ha

                   500,000.00

Tran Thanh Tam

                1,000,000.00

Pham Tan Ha

                   300,000.00

Đạo diễn Việt Linh

                2,000,000.00

Bs Pho Duc Man

                1,000,000.00

TK – 3001120530385003

                   200,000.00

TK _ 3101120845321001

                   500,000.00

TK – 3101120483925001

                1,000,000.00

TK – 3101120931549002

                   500,000.00

TK – 3101120012901001

                   500,000.00

TK – 3101120728313001

                   500,000.00

TK – 3101120143017001

                1,000,000.00

TK – 3101120687095001

                   300,000.00

TK – 0081000286633

                   500,000.00

Nhom canh buom

                2,000,000.00

Le Thi Thanh Xuan

                1,000,000.00

Nghi

                   100,000.00

Le Hoang Thanh

                1,000,000.00

Tong Minh Doai

                1,000,000.00

Hoang Van Dat

                   400,000.00

Ngo Xuan Thai

                   200,000.00

Nguyen Thi Thanh Thuy

                   300,000.00

Vu Huy Thuan

                1,000,000.00

Nguyen Van Hung

                   200,000.00

Dang Ngoc Thanh

                1,100,000.00

To Minh Nguyet

                   200,000.00

Le Trong Dung

                   300,000.00

Dinh Quang Vinh

                1,000,000.00

Ho Tuan sy

                   500,000.00

Do Xuan Phong

                   150,000.00

Phan Dang Uu

                   500,000.00

Le Minh Cuong

                   500,000.00

Dang Thanh Binh

                   200,000.00

Nguyen Duc Long

                   300,000.00

TK – 0071001917241

                1,000,000.00

Nguyen Thanh Binh

                   200,000.00

Chu Mong Long

                   200,000.00

Mot giao vien o Ha Noi

                   500,000.00

TK – 0101000809712

                   200,000.00

Duong

                   500,000.00

01/02/2012

Dao Phong

                2,000,000.00

Pham Dinh Thien

                   200,000.00

Dao Thuy Duong

                   200,000.00

TK- 0021000048123

                   500,000.00

Tk – 0102120277535001

                   400,000.00

TK – 0011000815252

                   300,000.00

Nguyen Thanh Giang

                1,000,000.00

Pham Thanh Binh

                   500,000.00

Pham Thi Hiep

                1,000,000.00

Duong Quy Dao

                   200,000.00

Le Diem Hang

                1,300,000.00

Nguyen Xuan Lien

                   500,000.00

Nguyen Thi Bao Yen

                   500,000.00

Doan Nguyen Khoi

                1,000,000.00

TK – 0102120921537001

                   100,000.00

Vu thi Bich Phuong

                   500,000.00

TK – 0102120733047001

                   200,000.00

Nguyen Duc Giac

                   500,000.00

Minh Nhai

                   300,000.00

02/02/2012

TK – 0071001098655

                   500,000.00

TK – 0102120562157005

                2,000,000.00

TK – 0011000505271

                   200,000.00

TK – 0102120348317001

                2,000,000.00

Vu Minh (Uc) ( 50 AUD)

                1,071,781.00

( Có trừ phí)

Nguyen Anh Phuong (My) ( 100USD)

                1,735,985.00

( Có trừ phí)

TK – 0202120274057003

                   500,000.00

TK- 0202120149149001

                   300,000.00

TK – 0061000084565

                   300,000.00

Le Binh Nguyen va Nguyen Kim Nhan(100EUD)

                2,749,758.00

TK – 0011000426180

                   100,000.00

TK – 0202120889313001

                   200,000.00

TK – 0202120434663001

                   400,000.00

TK – 0202120780111001

                   500,000.00

Chu Dinh Than

                   200,000.00

Phi Anh Tuan

ĐỨC BÌNH NGUYÊN

                   400,000.00

200.000,00

03/02/2012

Nguyen Phu Hai

                   200,000.00

Nguyen Huyen Minh

                1,000,000.00

Nguyen Minh Hung

                   300,000.00

Le Van Huan

                   500,000.00

Tk -00110004474674

                   500,000.00

Tk – 0021000864419

                   300,000.00

Nguyen Hong Duc

                1,000,000.00

TK- 0302120248295001

                   200,000.00

Pham Hoang Phiet

                1,000,000.00

04/02/2012

TK – 0402120116641001

                   400,000.00

Tran Tu Lien

                1,000,000.00

Nguyen Chi Cu

              15,000,000.00

TK – 0402120536421001

                   300,000.00

TK – 0402120360571001

                   200,000.00

05/02/2012

Vũ Dũng-TK – 0011000652612

                5,000,000.00

TK – 0071001168667

                   500,000.00

MAC VAN TRANG

                   500,000.00

HIEU GIO

                   200,000.00

Chị Thoa

100USD

HUNG NGUYEN

50USD

QUYNH PHAM

100USD

CATHY VU

300USD

HUNG LE

500CAD

NGUYEN XA QUE ( 500USD)

              10,465,000.00

NGUYEN SI NGUYEN ( 100USD)

                2,093,000.00

KIEU NGUYEN

                   200,000.00

HOANG HUY

                1,000,000.00

NGUYEN QUANG VINH

                1,000,000.00

DANG XUAN GIANG

                2,000,000.00

Một giáo sư ở Trung Tự

                   500,000.00

Ngày 6/2


NGUYEN LE HAI

Bùi Ngọc Giang

Hoàng Khuê Châu

Trần Thị Láng ( 104, B2, Thành Công)

                1,000,000.00

   600.000

1.000.000,00

400.000,00

___________________

125.985.524


HY NGUYEN

50USD


Ngày 7/2 nhận trực tiếp qua dịch vụ chuyển tiền:

+AN LE

TUYEN NGUYEN

ĐẶNG ANH

Trần Hưng Hải ( bé Minh Tâm Sec)

600USD VÀ 500CAD

100 USD.

1000 USD

100 USD

100 USD

 
Nguyễn Quang Vinh © 2011 - 2012 | Designed by BCA